Truyện Thất Tịch Không Mưa – INCEST ngược tâm SE

Truyện Thất Tịch Không Mưa có lẽ cuốn sách này không có gì xa lạ với những bạn mê ngôn tình. Motifs không mới. Là kiểu tình yêu bị ngăn cấm, nữ chính là con gái riêng của bố nam chính. Hai người là anh em cùng cha khác mẹ. Phải trải qua rất nhiều sóng gió mới có thể bên nhau…Thẩm Thiên Tình và Thẩm Hàn Vũ là hai anh em, cùng lớn lên trong một nhà, cùng sống với bố và mẹ. Thế nhưng ngay từ khi còn bé Thẩm Thiên Tình lại hỏi Thẩm Hàn Vũ: “Cô nhi là gì hả anh?”

Cô hỏi: “Mẹ nói em là cô nhi, em không có người thân ư?”

“Anh đột nhiên không nói gì, ôm chặt tôi vào lòng.
Rất lâu, rất lâu sau đó, tôi mới hiểu rằng cái ôm đó là sự đau lòng.”

Bây giờ nghĩ lại, có lẽ ngay từ lúc đó, tình cảm thuần khiết nhất truyện ngược đã chậm rãi nảy nở ở nơi không nên có. Mà họ cũng đã rõ ràng, tất cả đều không thể. Bởi vì:

“Chúng ta là anh em.”

Nhưng mà Thẩm Thiên Tình vẫn cứ thích Thẩm Hàn Vũ đến như vậy. Tận khi sau này anh xách va li rời khỏi thành phố đó, cô vẫn thủy chung chờ đợi. Bởi vì cô tin tưởng, anh trai sẽ quay lại. Vì thế cô không thể gục ngã. Dù cho mẹ có cay nghiệt hay đánh đập cô đi nữa. Cô cũng không thể gục ngã.

Thế nhưng Thẩm Hàn Vũ vẫn không trở về. Vậy là cô quyết định đi tìm anh. Một cô gái nhỏ chưa hiểu rõ sự đời, một mình tới thành phố lớn tìm người, cần bao nhiêu dũng khí mới có thể làm được việc ấy. Mà Thẩm Thiên Tình, lại vì Thẩm Hàn Vũ mà thực hiện.

Nhưng Thẩm Hàn Vũ vẫn trốn tránh. Từ năm đó khi rời khỏi nhà cho tới khi cô tới tìm anh, anh vẫn luôn trốn tránh. Trốn tránh thứ tình cảm cấm kị đang dần dần ăn mòn trái tim của cả hai người. Anh làm sao có thể để em gái bị người đời chỉ trích, cũng không cách nào chấp nhận đoạn tình cảm quý báu của họ bị thế gian lột trần mà bình phẩm. Vì thế anh chỉ có thể trốn tránh.

Thẩm Hàn Vũ có bạn gái. Thẩm Thiên Tình dường như không còn là mình nữa. Lúc đầu cô còn khóc lóc, quậy phá. Nhưng sau đó thì dần dần thay đổi. Có lẽ con người ai cũng như thế. Bị tổn thương thật sâu, cũng sẽ không giữ được nét thuần nhiên ban đầu. Thẩm Thiên Tình cũng vậy. Cô được Thẩm Hàn Vũ từng chút từng chút lo nghĩ, che chở. Nhưng mà cô không phải là ngoại lệ.

Vì thế cô cặp kè với nhiều người, lên giường với rất nhiều đàn ông. Lúc đọc tới đoạn bạn Thẩm Hàn Vũ nói: “… ngay cả khi lên giường với tôi, cô ấy vẫn khóc gọi tên cậu!” Thì mình cảm thấy Thẩm Hàn Vũ có phần hèn nhát. Nhưng lí do của anh đưa ra, không ai có thể chối bỏ được: Họ là anh em.

Thẩm Hàn Vũ biết. Sau này, Thẩm Thiên Tình cũng biết. Hóa ra mình không phải con nuôi. Hóa ra mình với anh là anh em cùng cha khác mẹ. Hóa ra… cô lại đi yêu chính anh trai của mình.

Hôn lễ của Thẩm Hàn Vũ, Thiên Tình cũng không quậy phá nữa. Có lẽ cô đã thực sự chấp nhận. Bọn họ nếu có cơ hội, e rằng chỉ có thể chờ kiếp sau.

Nhưng mà vận mệnh đã định đoạt bọn họ nhất định phải dây dưa một đời. Trong truyện, mình không chỉ thương Hàn Vũ và Thiên Tình, mà còn rất đau lòng cho Tâm Bình – vợ của Hàn Vũ. Cô chờ rất lâu rất lâu, nhưng vẫn không thể có được tình yêu của anh. Lúc đọc bức thư Hàn Vũ để lại cho Tâm Bình sau đó rời đi, cảm thấy thương Tâm Bình rất nhiều.

“Kiếp này anh nợ em
Anh và cô ấy, sống chết không rời.”

Thẩm Thiên Tình bị bệnh. Hàn Vũ một mực ở bên chăm sóc cô. Cho tới khi cô ra đi.

“..Hình như … tối thật rồi.” Cô từ bỏ tìm kiếm ánh sáng, mệt mỏi nhắm mắt.

“Anh, em muốn ngủ, anh hát cho em nghe…”

“Được…” Anh cố nín nghẹn ngào, cố gắng phát ra âm thanh từ cổ họng cay cay, khẽ hát bài Thuyền Thái Hồ cô thích nhất.

Non xanh nước biếc tĩnh mịch, một cơn gió bay đến từ giữa hồ …

Mất âm rồi!

Cô đòi: “Anh, anh nghiêm túc hát chút đi, hát rời rạc thế.”

“Xin lỗi, xin lỗi, anh hát lại.”

“Non xanh nước biếc tĩnh mịch, một cơn gió bay đến từ giữa hồ …” Câu sau là gì? Anh không nhớ được, nước mắt nhấn chìm âm thanh của anh.

Giọng nói của anh trở nên rất xa, xa tới nỗi khó nắm bắt, nhưng cô không quên dặn dò: “Tới bữa tối nhớ gọi em, đừng để em ngủ mê man nhé…”

Cô nhớ, cô nhớ cô vẫn muốn ăn mỳ hải sản anh nấu…

Tối đó, anh hát bài Thuyền Thái Hồ cả đêm, hát tới mức mất giọng, nhưng cô không tỉnh lại, cũng không ăn mỳ hải sản anh nấu cho cô.”

Thực ra mình vẫn nghĩ rằng, đây là kết cục tốt nhất, cũng là cách giải thoát cho cả hai. Nếu Thiên Tình không bị bệnh, Hàn Vũ chắc vẫn sẽ đem tình cảm chôn chặt trong lòng, an tĩnh trải qua một đời mà không có cô.
Nhưng ai bảo anh yêu cô như vậy.

Cá nhân mình đánh giá Truyện Thất Tịch Không Mưa không hẳn quá cao, nhưng đây là một trong những truyện gắn tag incest mà mình không cảm thấy phản cảm. NHƯNG, nếu bạn đặt vấn đề luân lí quá cao và thực sự không thể chấp nhận được, thì mình vẫn khuyên bạn không nên đọc. Thực ra nếu bóc tách câu truyện, khá nhiều chỗ khó chấp nhận. Cách hành văn Lâu Vũ Tình ( theo cá nhân mình ) hơi lan man. Thẩm Hàn Vũ lại không dứt khoát. Trong truyện có một chi tiết làm mình rất thất vọng, đó là Thẩm Thiên Tình lên giường với ( nhiều ) người khác. Có thể mục đích là để Hàn Vũ ghen, cũng có thể là để giải tỏa … etc. Nhưng mình vẫn không thể nào tiếp thu được.

Nếu như bạn bỏ qua thực tế bên ngoài và đọc truyện, đây sẽ là một tác phẩm hay. Còn nếu không, mình khuyên bạn nên quay đầu.

Link truyện đọc full tại: http://goctruyen.com/that-tich-khong-mua/

Review by Ám Dung Hoa

Nội dung cùng danh mục